Nhãn "không toluene" chưa đủ để tin
3-free, 7-free, 10-free — ở Mỹ không có cơ quan nào thẩm định con số đó trước khi nó lên chai. Kiểm nghiệm đã phát hiện toluene trong sản phẩm ghi không toluene. Vậy phải hỏi nhà cung cấp cái gì?

Khách bước vào, chỉ vào chai sơn và hỏi: "Cái này có an toàn không em?" Câu trả lời quen thuộc là chỉ vào con số in trên chai — 5-free, 7-free, 10-free.
Vấn đề là ở Mỹ, không có ai đi kiểm tra con số đó.
Con số đó nghĩa là gì, và ai quyết định
Cách gọi "free-from" bắt đầu từ bộ ba độc (toxic trio) — toluene, formaldehyde và dibutyl phthalate (DBP). Đây đúng là ba chất OSHA nêu tên trong hướng dẫn dành riêng cho tiệm nail. Sơn không chứa cả ba thì gọi là 3-free.
Từ đó trở lên là quy ước của ngành, không phải quy định pháp luật:
- 5-free thường thêm formaldehyde resin và camphor
- 7-free thường thêm xylene và ethyl tosylamide
- 10-free thường thêm parabens, acetone và triphenyl phosphate (TPHP)
Chữ quan trọng nhất trong mấy dòng trên là "thường". Không có tiêu chuẩn liên bang nào định nghĩa 7-free phải loại bỏ đúng những chất gì, không có danh mục công thức được phê duyệt, và không có cơ quan nào thẩm định trước khi con số được in lên chai. Hãng tự quyết con số của mình nghĩa là gì, in lên, rồi bán.
Nhãn không phải lúc nào cũng đúng
Nếu nhãn nhìn chung là chính xác thì đây chỉ là chuyện lý thuyết. Kết quả kiểm nghiệm cho thấy không phải vậy.
Nghiên cứu đã công bố về an toàn sản phẩm nail ghi nhận: một tỷ lệ đáng kể sản phẩm ghi "toluene-free" khi đem đi phân tích vẫn phát hiện có toluene — một số mẫu ở nồng độ cao hơn nhiều so với mức vết — và một tỷ lệ nhỏ hơn nhưng vẫn đáng kể sản phẩm ghi "DBP-free" thì có chứa dibutyl phthalate.
Hãy hình dung điều đó nghĩa là gì với tiệm. Một tiệm có thể chỉ mua từ những hãng quảng cáo chỉ số free-from cao, quảng bá điều đó với khách một cách hoàn toàn ngay tình, mà vẫn có đúng những chất mình hứa tránh nằm mở trên từng bàn suốt tám tiếng mỗi ngày. Người thợ hít vào không có cách nào biết. Chủ tiệm bỏ tiền mua cũng không.
Vậy hỏi nhà cung cấp cái gì
Cách xử lý không phải là nghi ngờ mọi hãng. Là ngưng coi con số marketing như bằng chứng, và hỏi đúng thứ thật sự là bằng chứng.
Xin danh sách INCI đầy đủ, đừng xin con số free-from. INCI là hệ thống tên gọi thành phần chuẩn quốc tế. Hãng nào sẵn sàng gửi danh sách thành phần đầy đủ cho từng mã hàng là đã nói lên điều gì đó. Hãng nào nhận yêu cầu INCI mà chỉ lặp lại con số free-from thì cũng đang nói lên điều gì đó.
Xin Certificate of Analysis (CoA). CoA là kết quả kiểm nghiệm theo từng lô. Nó báo cáo cái thực sự đo được trong sản phẩm, chứ không phải cái công thức dự định chứa. Nhà cung cấp nghiêm túc cho kênh chuyên nghiệp đều xuất được. Nếu nhà cung cấp chưa từng nghe tới yêu cầu này, thì đó cũng là thông tin.


